Trộm cướp ở TP. HCM: Việc nguy hiểm phải để người chuyên nghiệp làm

.

Qua thông tin từ các phương tiện truyền thông, người dân cả nước hẳn đã rất sốc trước cái chết của hai thanh niên được gọi là “hiệp sĩ đường phố” trong vụ án mạng xảy ra tối 13/5 tại một khu vực thuộc quận 3, TP. HCM. Nhóm các “hiệp sĩ đường phố” nói trên đã theo dõi hai kẻ khả nghi và xông vào bắt quả tang khi chúng thực hiện hành vi trộm cắp một chiếc xe máy dựng ngoài đường. Không may cho các hiệp sĩ, bọn trộm có hung khí đã phản ứng quyết liệt để thoát thân. Hậu quả là có tới 3 người thiệt mạng gồm 2 “hiệp sĩ đường phố” và một người đi đường lao vào hỗ trợ, 3 người còn lại trong nhóm hiệp sĩ bị thương nặng phải cấp cứu trong bệnh viện.

“Hiệp sĩ đường phố” là cách gọi những nhóm người chuyên làm các việc mang tính nghĩa hiệp, như theo dõi bắt quả tang hành vi trộm cắp tài sản, hành vi rải đinh hại người đi đường... Đây là những nhóm được thành lập và hoạt động tự phát ở một số tỉnh thành khu vực phía Nam. Khởi thủy từ mục đích tốt là giúp đỡ cộng đồng trong việc bảo vệ tài sản, thậm chí là cả tính mạng, các “hiệp sĩ đường phố” đã làm được những việc có ích trong nhiều năm qua, phát hiện bắt quả tang một số băng nhóm trộm cướp để đem lại bình an cho người dân. Mặc dù không có con số thống kê và các khảo sát cụ thể để biết hoạt động của các nhóm “hiệp sĩ đường phố” có phát huy tác dụng làm giảm tỷ lệ tội phạm trộm cướp trên địa bàn TP. HCM và một vài tỉnh lân cận hay không, song những việc họ đã làm là rất đáng trân trọng.

Nguồn antt.vn

Danh xưng “hiệp sĩ đường phố” được người dân đặt ra, có lẽ xuất phát từ tấm lòng cảm mến của dân gian với sự tích Lục Vân Tiên “giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha” và khá hợp với những người dân có tính cách hào sảng ở khu vực phía Nam. Thoạt tiên những “hiệp sĩ” đi trên đường, tình cờ bắt quả tang lũ trộm cắp, giúp khổ chủ không bị mất đi tài sản. Khi phong trào lan rộng, được ca ngợi hết lời trên các phương tiện truyền thông, những “hiệp sĩ” ấy hợp lại với nhau thành từng nhóm, phân chia địa bàn cụ thể và tổ chức chia ca đi tuần cả ngày lẫn đêm. Những công việc đó, như đã nói, là hoàn toàn tự phát tự nguyện. Các “hiệp sĩ đường phố” không nằm trong biên chế của bất cứ một tổ chức hành pháp nào, không được trả lương cũng chẳng hề có bất cứ công cụ hỗ trợ khả dĩ chống lại lũ tội phạm nếu bị chúng tấn công. Thậm chí nếu công an phát hiện các “hiệp sĩ đường phố” mang theo công cụ hỗ trợ hoặc gây thương tích cho tội phạm bị bắt quả tang, họ sẽ trở thành người vi phạm pháp luật và nhiều nguy cơ rơi vào vòng lao lý. Tất cả là bởi những “hiệp sĩ đường phố” không có chức năng nhiệm vụ truy bắt tội phạm. Công việc phù hợp với luật pháp mà họ có quyền làm chỉ là theo dõi kẻ khả nghi và báo lại cho lực lượng hành pháp như công an, cảnh sát mà thôi.

Việc “hiệp sĩ đường phố” tay không đối mặt với lũ tội phạm là hết sức vô lý và nguy hiểm. Ở nhiều nước trên thế giới, ngay cả ở Mỹ, nơi người dân có quyền mang súng, cảnh sát luôn khuyến cáo người dân không chống trả lũ trộm cướp tài sản của mình hoặc tham gia chống trả, vây bắt tội phạm nói chung. Thay vào đó, người dân nên tìm cách báo cho lực lượng chuyên nghiệp như cảnh sát chẳng hạn. Lý do là vì những tên tội phạm luôn ở thế chủ động tấn công gây thương tích hoặc sẵn sàng lấy đi tính mạng người khác và trong đại đa số trường hợp, chúng đều mang hung khí theo người. Với những người không được huấn luyện kỹ càng, đối đầu trực tiếp với tội phạm là hành vi cực kỳ nguy hiểm tới tính mạng. Có lẽ cần nhắc lại rằng TP. HCM đã từng có thời gian thành lập đội săn bắt cướp với thành phần là các chiến sĩ cảnh sát hình sự giỏi võ nghệ, được trang bị áo giáp, súng và thành thạo kỹ năng sử dụng súng quân dụng. Chỉ cần so sánh như thế là đủ thấy tính mạng của các “hiệp sĩ đường phố” mong manh đến đâu khi quyết định đi bắt cướp, trộm bằng tay không, cũng chẳng có sự hỗ trợ tối thiểu của lực lượng hành pháp.

Trở lại với vụ án mạng tối 13/5 nói trên, dẫu có chút bất nhẫn thì chúng ta cũng buộc phải đặt câu hỏi rằng những cái chết của các “hiệp sĩ đường phố” có đáng hay không, khi ngay sáng hôm sau lực lượng cảnh sát đã bắt được nghi can đầu tiên và đến tối cùng ngày (tối 14/5) thì nghi can còn lại – kẻ trực tiếp đâm chết các hiệp sĩ, cũng bị tóm gọn. Việc cảnh sát nhanh chóng bắt được những nghi can này là nhờ nghiệp vụ truy xét và phân tích hình ảnh chiếc xe máy của chúng trên các camera an ninh hiện được mắc nhan nhản trên mọi tuyến đường.

Hành động của các “hiệp sĩ đường phố” là rất dũng cảm, tuy nhiên cần thẳng thắn mà nói rằng đã đến lúc không nên cổ súy những hành động ấy, bởi có gì hay ho khi phải chứng kiến những con người không được trang bị bất cứ dụng cụ bảo vệ, hỗ trợ nào lao vào hiểm cảnh. Chúng ta có thể giải cứu dưa hấu nhưng sẽ chỉ biết chảy nước mắt xót thương cho các “hiệp sĩ” chứ chẳng có phép thần nào cứu được tính mạng của họ. Việc cần đến sự chuyên nghiệp hãy để cho người chuyên nghiệp làm. Bắt lũ tội phạm phải là công việc của lực lượng hành pháp, những người được trả lương để làm nhiệm vụ đó và phải chịu trách nhiệm trước người dân nểu để cho tội phạm hoành hành.


Quang Minh

Nguồn: songmoi.vn